Tá»› thÃch nhất là được chÆ¡i cùng bố. Vì sao ư? Vì mẹ không chÆ¡i trò phù thá»§y cưỡi chổi khi lau nhà vá»›i tá»›, không nhảy nhót trong cháºu xà phòng cùng tá»› khi giặt đồ. Ông thì dạy tá»› vẽ rất nhiá»u thứ đẹp đẽ, nhưng ông sẽ nhắc nhở khi tá»› vẽ má»™t cái cây biết Ä‘i hay má»™t con lợn biết bay. Bà cÅ©ng thưá»ng đưa tá»› Ä‘i siêu thị cùng, nhưng bà chẳng bao giỠ“mắc lừa†khi tá»› giở trò “vặt vãnh†…
Chỉ có bố là sẽ chấp nháºn tất cả những Ä‘iá»u “dở hÆ¡i†cá»§a tá»›. Bố có thể giúp tá»› biến “công việc†thà nh “trò chÆ¡iâ€, biến “trò chÆ¡i†thà nh “những bà i há»câ€, biến “những bà i há»c†thà nh sá»± hà o hứng há»c há»i…
Và tớ thực sự tự hà o khi nói rằng, bạn thân của tớ là … bố!























